Tác giả bài viết

Có thể nói đây là một trong những chuyến đi có ý nghĩa nhất trong cuộc đời mình, mình đã từng đi nhiều nơi, đặt chân đến nhiều vùng đất lạ, biết nhiều nền văn hóa của các nước và các dân tộc khác nhau, mỗi chuyến đi đều mang lại những hiểu biết và những kiến thức mới lạ… nhớ lại lần cả nhà đến Vatican, con trai đã ôm lấy mẹ đầy xúc cảm: con đã đọc rất nhiều, con đã ước có một ngày đặt chân đến đây để chiêm ngưỡng một nền kiến trúc vĩ đại, những phòng  tranh nổi tiếng và hôm nay con đã ở đây, con thấy cuộc sống sao mà quí giá thế mẹ ơi! Cũng như lần đến Angkor kì vĩ, lần đi Vạn lí trường thành cả nhà đùa nhau là phen này quyết thành hảo hán tất đấy, cảm xúc thật bao la hùng vĩ mặc dù không khỏi rờn rợn vì những trang sử đầy máu xương đã đọc trước đó.

Và lần này đối với riêng mình…

Lần này mình không đi cùng gia đình mà đi cùng với 16 chị em của VINAPHUNU. Cảm thấy có lỗi vì đã bỏ chồng con để đi chu du hưởng thụ cái đẹp một mình. Từng bước chân trên đường mình đi mình đều nhớ những người thân yêu của mình, muốn họ cùng đứng trước Địa Trung Hải xanh thăm thẳm, cùng ngắm dãy núi Taurus hùng vĩ chạy dài từ Địa Trung Hải tới tận chân dãy Hymalaya. Dọc đường đi trên những triền đồi ,núi là những rừng cây oliu  xanh ngắt trong nắng gió biển. Lúc này quả còn đang xanh, người hướng dẫn viên nói phải 3 tháng nữa mới thu quả được. Người ta hái quả vào mùa đông, mỗi cây oliu sẽ cho khoảng 35-40 kg quả và cho khoảng 10 lit dầu nguyên chất. Một điều thú vị nữa mà qua người hướng dẫn nói mình mới biết chỉ có một giống cây Oliu thôi,  quả oliu đen là quả người ta để cho chín rồi mới hái  chứ không phải có hai loại đen trắng như mình vẫn tưởng khi mua về ăn. Bất cứ chỗ nào trên đường đi mình cũng thấy rất nhiều cây vả mọc sum xuê kể cả trên những vách đá cheo leo nhưng mùa này quả vả cũng còn xanh lắm, chỉ có thạch lựu chín đỏ đẹp vô cùng, có những khu vườn thạch lựu trĩu quả, cả thung lũng như một bức tranh đan xen màu xanh và những chấm đỏ rực, cầm lòng không đậu các nàng đã nói người lái xe dừng lạị cho được ngắm nghía và chụp ảnh thả cửa.

Từ Antalya đến Dalyan là một chặng đường dài. Một bên là biển xanh thăm thẳm và một bên là vách núi cheo leo có lúc xe lên đến độ cao gần 1000m thấy ù tai và bồng bềnh, nhìn lên phía trước chỉ thấy “dốc lên khúc khuỷu, dốc thăm thẳm”, cũng có những nơi phía dưới là những thung lũng xanh trồng dưa, trồng ngô và cây bông rất tươi tốt.


Rồi thì sau chặng đường dài, bọn mình cũng xuống tàu đi ra biển vịnh và bãi tắm Iztuzu. Hai bên vẫn là núi, trên vách núi cao người hướng dẫn viên chỉ cho bọn mình thấy những ngôi mộ cổ từ các vương triều vua nối nhau chôn tạc vào sâu trong núi, mình lại biết thêm về một loại hình kiến trúc bia mộ cổ, có lẽ những ngôi mộ to nhất và có nhiều cửa là mộ của vua  bên cạnh là mộ hoàng hậu  và cứ thế theo vị trí gia phả để chôn cất.

Trên mặt biển có rất nhiều bãi lau sậy già đẹp hoang sơ lắm, mình ngồi mung lung và chợt  nghĩ có phải đây là vùng đất sậy mọc và gió ngày đêm thì thầm lời thổ lộ của người cắt tóc cho vua Midas “đất ơi vua Midas có cái tai lừa“ chăng? Những ai đã đọc và nhớ lại tích truyện này chắc  hẳn cũng tưởng tượng giống mình  lúc này đây. Trước mặt là bãi tắm kia rồi, cả hội đi chân trần trên cát nóng, từ xa mọi người đã nhìn thấy những bụi hoa mọc trên bờ biển, cánh hoa trắng muốt mảnh mai thật kì diệu. Mấy chị em quì xuống ngắm chụp những bức ảnh rất đẹp, người hướng dẫn viên cho biết đó là một loài thủy tiên biển tự nó mọc trên cát mặn chứ không phải do người trồng.  Anh ta còn kể một truyền thuyết rất hay và thú vị về loài hoa này nữa. Mình thì cho rằng đây là những bước chân của nữ thần sắc đẹp Aphrodite,  vị nữ thần này được sinh ra từ bọt biển trắng mà, hãy cứ để cho sự liên tưởng thoải mái nhé.

Đêm nay bọn mình nghỉ lại khách sạn ở Mügla, sáng sớm mai bọn mình sẽ đi tầu thủy sang đảo Kos –Hi lạp.

Ngồi trên tàu thủy lúc đầu thì mọi người sung sướng nhìn đại dương mênh mang, thả tóc ra để đón gió biển, thả tầm mắt để ngắm nhìn sóng biển và từng đàn hải âu rập rờn trên sóng. Nhưng có lẽ biển Địa Trung Hải xanh quá nên được một lúc ai cũng cảm thấy người say say lâng lâng trước màu xanh ngăn ngắt ấy, chụp ảnh được một lúc rồi rút vào khoang tàu. Lúc cập bến người ai cũng ngất ngư, riêng mình thì mình đã biết thế nào là say sóng, cảm giác khó chịu hơn say xe gấp nhiều lần, nếu mà trước đây phải vượt biên bằng đường biển thì mình sẽ là người chết tiên phong vì say sóng.

Đặt chân lên đảo Kos là mình nhớ chồng con da diết dẫu biết rằng  khi về mình sẽ kể lại tỉ mỉ nhưng xúc cảm lúc này thì không thể chia sẻ ngay được. Mình đã đọc trước và biết đây là quê hương của nhà y học cổ đại lỗi lạc Hyppokrates, nơi đây cũng ghi dấu những bước chân quyết chiến và quyết thắng của Alexander đại đế một nhà quân sự kiệt xuất.

Mình dừng chân và mua ngay cho con trai một bức tượng Hyppokrates với lời thề của người thầy thuốc bằng chữ latin biết rằng con đã ghi tâm rồi nhưng vẫn muốn nhắc nhở con phải làm người thầy thuốc chân chính như ông ngoại. Mình cũng cầu cho đại gia đình theo nghề y của mình, các anh chị và các cháu mình sẽ là những bác sĩ giầu y đức để cứu người. Mình mua cho con trai bé một chiếc chuông gió sau một hồi đứng nghe mê mẩn cả một dàn chuông thổi cùng gió biển như một dàn nhạc sống động vô cùng, tiếng nhạc chuông rất trong trẻo và reo vui.

Trước tiên là cùng mọi người đi dạo quanh bờ biển, một bên là biển và một bên là phố du lịch tấp nập xen lẫn những thành cổ và pháo đài cổ kiên cố từ bao đời nay, bên cạnh những cây cọ cao vút lên trời. Rồi mình lại cùng mọi người ngồi trên xe lam đi vòng quanh thành phố đảo, mình nghe các bạn xuýt xoa đất nước thế này mà họ đang đứng trên bờ vực của sự phá sản ư? Mình biết rằng ở bất kỳ nơi nào trên đất nước này cũng là một bảo tàng mở, đến bất cứ đâu cũng là những di tích của một nền văn minh cổ đại, của một nền văn hóa phục hưng với những phát minh, những công trình kiến trúc, những tên tuổi vĩ đại mà ngàn đời sau nhân loại phải biết ơn và ngưỡng mộ những Árchimedes, những Pytagoras, những Platon… Mình cũng hiểu vì sao hiện tại Liên minh Châu Âu quyết định giúp Hylap vượt qua cơn khủng hoảng về kinh tế, có phải cũng một phần vì đất nước này muôn đời là bảo tàng quí giá của nhân loại.

Một ngày trên đảo Kos là đủ với chương trình đi nhanh của bọn mình. Mình đã đến được nơi cần đến, đã được ngồi ăn cá nướng bên bờ biển, những chú cá Sardine tươi nguyên lót lá oliu nướng thơm nức, đã ngồi uống ly cafe rất đặc biệt có hương vị quế thơm ngào ngạt, đã mua được những chai dầu oliu tinh chất, những phong kẹo đặc sản của Hylap mang về làm quà. Biển vẫn xanh, trời vẫn trong và gió vẫn thổi trên đất nước này nhưng chúng mình phải chia tay thôi, ngoài khơi tàu đang đợi rồi…

Lên tàu về lại Thổ, bọn mình chỉ đi qua Bodrum thôi, đây cũng là nơi có thắng cảnh cực đẹp của vùng này nhưng lịch trình không cho phép ghé vào thăm quan tỉ mỉ được. Sắp tối rồi bọn mình phải về khách sạn thôi, đêm nay vẫn ở Mugla .


Buổi tối hôm nay là một điều bất ngờ với cả hội mình, vì về đến khách sạn có một đám cưới đang đông vui nhộn nhịp, một ý nghĩ tùy hứng góp vui nổi lên. Tất cả các chị em mặc áo dài truyền thống xuống chúc mừng cô dâu chú rể, cả khách sạn tưng bừng hẳn khi những tà áo dài phấp phới. Chắc chắn chưa bao giờ nơi này lại có một đoàn phụ nữ Việt Nam vui vẻ, sang trọng, duyên dáng đến vậy xuất hiện. Mình thấy các ống kính lia liên tục, người giám đốc của khách sạn dường như cảm động lắm, ông nói với chủ nhiệm của chúng mình những lời cám ơn rất chân thực… riêng với mình buổi tối hôm nay cho mình nhiều cảm xúc lắm. Để mặc mọi người ngồi uống trà mình về phòng ngồi ghi chép lại những dòng này. Đêm khuya rồi mà mình vẫn còn nghe tiếng gõ cửa phòng, có người đêm nay cũng không ngủ được giống mình đây, nhưng nghĩ đến đường trường ngày mai đi sẽ rất mệt mình bấm bụng nằm im giả vờ ngủ rồi để cho chị cũng về đi ngủ .

Hôm nay là ngày thứ 4 của cuộc hành trình, bọn mình sẽ đi đến Kusadasi, trên đường sẽ dừng lại ở Bafasee, một vùng vịnh sinh thái và bảo vệ môi trường, nhưng hôm nay mình  sẽ đến một  kì quan bậc  nhất của chuyến đi, sẽ đến Ephesus, cũng là một trong những di tích quan trọng nhất của Thổ nhĩ kì. Đây là trung tâm văn hóa, chính trị lâu đời có từ thế kỷ thứ 3 tcn, khi đó ranh giới giữa Thổ và Hylap chưa xác định rõ rành.

Từ trên cao bọn mình đã nhìn thấy những cột đá đươc xếp chồng lên nhau. Không hiểu người xưa dùng hợp chất gì để xây kết những tảng đá nặng như vậy, những phiến đá này được mang từ núi Taurus về đây, cả một vùng đồi núi và thung lũng rộng mênh mông là nơi dành cho triều kiến hội họp, là nơi có thư viện khổng lồ, là đấu trường dũng mãnh và có một nhà hát kịch to kinh khủng có tới 24.000 chỗ ngồi, đến đây mình có hỏi người hướng dẫn viên là: có khi nào người ta tổ chức những buổi konzert ngoài trời ở đây không ? Anh ta nói đã từng có những buổi hòa nhạc lớn hoành tráng lắm và những dàn nhạc nổi tiếng thế giới đều đã về đây, hòa nhạc trong khung cảnh hùng vĩ này cũng như những buổi hòa nhạc lớn bên bờ Địa Trung Hải dưới đền thờ Apollo ở Hylap. Thật hào hùng và và lãng mạn thay những người cổ xưa…

Đến đây thì mình đau chân quá rồi không xuống dưới được nữa. Mình chỉ đến được tượng nữ thần Artemis rồi đi khắp trên thành lũy, mặc dù trời rất nắng và nóng nhưng vẫn ham đi bởi mình nghĩ rằng đã đi thì phải biết đến tối đa những gì nên hiểu biết về lịch sử cổ đại nơi đây. Do không đi được hết nên mình đã mua một cuốn viết giới thiệu riêng về Ephesus để đọc kĩ lại, ngồi dưới một gốc vả cổ thụ, miên man trong những xúc cảm và hiểu biết mới lạ, mình hái một nhành lá vả hái cả một quả vả còn xanh, mình muốn mang theo về một chút kỷ niệm, một chút hơi hướng của di tích vĩ đại này. Phải ra về rồi mà mặt vẫn còn ngoảnh lại lưu luyến, vẫn muốn thu vào tầm mắt hạn hẹp của mình một kỳ tích vĩ đại của lịch sử. Lòng nhớ về những người bạn thân thiết của mình những người mà thủa sinh viên đã đọc và học rất nhiều nhưng không có điều kiện để đi, để chiêm  ngưỡng. Mình muốn gửi những dòng này tặng những người bạn học thân yêu ấy.

Xe đưa cả hội về, đi trong nắng hoàng hôn rực rỡ, lại cheo leo kinh khủng, lại những vườn thạch lựu đỏ tím dưới chiều tà. Cái đẹp lúc nào cũng theo bước chân ta, mắt ta ngắm nhìn cảnh vật không lúc nào biết mỏi .

Về lại khách sạn ở Kusadasi, đây là khách sạn đẹp và tốt nhất trong cả chuyến đi, đến đây mình mới hỏi và vào mạng được.  Biết là chồng con đang mong đây. Trong lúc mọi người háo hức đi tắm biển thì mình tranh thủ ngồi viết về cho nhà đỡ mong. Đọc thư con trai bé cảm động quá, mẹ biết con rất ngoan rồi, chỉ nhớ con nhiều thôi. Tối nay cả đoàn lại có chương trình đi chơi đêm.

Đêm ở Kusadasi sao mà lộng lẫy và sầm uất đến thế. Mình chưa thấy có thành phố nào về đêm lại đẹp đến huy hoàng như vậy, trên núi là phố cổ đông đúc dưới núi là vịnh biển mà những tàu du lịch lớn có thể vào sâu trong phố ngoạn mục lắm, bọn mình chỉ biết đi và cảm thán, tốt nhất đừng có mang phố cổ Hội An ra mà so sánh lúc này. Nếu không vì thời gian hạn chế mình đã kịp mua mấy kiểu đèn lồng về cho các con, ở những cây cổ thụ họ gắn đèn lồng đủ màu sắc đẹp như mơ…

Thế nào mà hội đàn bà nhà mình lại khoái chí với cái trò ảo thuật của chàng bán kem, anh ta quăng lên quật xuống thỏi kem dẻo quánh một lúc rồi chìa ra mấy cái kem ngon tuyệt, cả hội reo hò ầm ỹ tán thưởng. Giá kể người lái xe và người hướng dẫn thả cho bọn mình đi suốt đêm thì hay biết mấy, nhưng mình hiểu vì giữ an toàn nên họ giục về. Cả hội mặt ngẩn ngơ như những đứa trẻ lần đầu được đi chợ Tết. Về lại khách sạn thì đã quá nửa đêm rồi nhưng có lẽ chưa ai ngủ được vì còn đang hào hứng mang những thứ vừa mua được ra khoe nhau rồi ngắm nghía, rồi xếp sắp xem ngày mai còn mua được gì để có thể nhét vào vali đây. Nhớ buổi trưa nắng trước cả hội xông vào khủng bố chàng bán mũ, sau một hồi cười nói ầm ỹ rồi thì mỗi người cũng mang trên đầu một kiểu mũ khác nhau, từ kiểu nữ bá tước điệu đà cài bông hoa to tướng đến kiểu nữ tặc nghịch ngợm, vui thế đấy. Những lúc như vậy chồng con nấp ở chỗ nào trong đầu nhỉ, có lẽ tạm thời họ bị thất sủng chăng?


Ngày thứ 5 của chuyến đi bọn mình đi một thành phố ngoài chương trình là Izmir. Đây cũng là thành  phố lớn thuộc miền Tây Thổ với khoảng 3,5 triệu cư dân và đây là trung tâm thương mại mua bán rất lâu đời, là nơi thông thương tơ lụa và những mặt hàng chiến lược khác từ Âu sang Á và ngược lại. Người hướng dẫn viên đưa bọn mình đến thăm một làng cổ dệt thảm nổi tiếng nơi đây, đến đây xem những bức thảm tranh được dệt kì công vô cùng mình bất giác lại nhớ hồi nhỏ đọc những truyện “tấm thảm thần kì “hay “tấm thảm biết bay “, những câu truyện cổ đó bắt nguồn từ đây chăng khi nhìn những chàng Aladin tung những tấm thảm lên thì mình thấy đúng là có những tấm thảm bay thật đấy. Lại cổ tích rồi!


Vẫn đi dọc bờ biển và phố cổ, ở đây có những phố cá đặc sản các món, không có lí do gì mà bọn mình lại không chọn một quán cá nướng ngon nhất để ăn nhỉ, một bữa trưa ngon lành với mỗi người một con cá Brasse nướng thơm lựng và những quả oliu tươi muối dường như còn thơm mùi nắng nơi đây. Cám ơn người dẫn chương trình lắm lắm. Mình sẽ có những dòng dành riêng cho người lái xe và người hướng dẫn sau nhưng vì món cá ngon quá nên phải cám ơn trước đã.

Về khách sạn thì đã chiều tà. Hoàng hôn trên biển đang đẹp lắm, bọn mình có ý định mặc áo dài thướt tha trên biển đây. Quả là một cảnh đẹp vô cùng, biết đâu nơi mà mai đến sẽ không đẹp bằng nơi này. Người hướng dẫn viên giục nhanh lên không thì mặt trời lặn mất. Lúc này mặt trời đang đỏ ối trên biển, đường chân trời đang dần dần chuyển màu tím, đẹp ngây người, một tốp áo dài đủ màu trên bờ biển thi vị và lạ đến nỗi trên Balkon nhiều ống kính đã chĩa ra và những người đang tắm biển chạy vội lên xin chụp ảnh. Chắc rằng trong đời sẽ không có cảnh nào quay lại như thế này nữa, những phút giây đẹp đẽ của đời người hiếm hoi và qua mau lắm.

Tối thật rồi! mặt trời đã khuất hẳn. Biển chỉ còn một màu tím sẫm, gió thổi mạnh nhưng sóng biển nơi đây thật êm ả dịu dàng, biển lúc này cô đơn vì chẳng còn cánh buồm nào nữa.  Những bông hoa lau trên bờ gọi chúng mình vào thôi.

Tiếp tục cuộc hành trình đây, ngày hôm nay bọn mình đi đến một làng cổ có từ ngàn năm rồi, đây là một ngôi làng cổ được đưa vào hạng mục di tích cần bảo tồn. Nơi đây còn nguyên những ngôi nhà cổ xây bằng đá, đường làng cũng lát đá, đẹp và sạch lắm. Bọn mình đi từ đầu làng đến cuối làng, ra đón là một chú chó khôn ngoan cứ đi theo và đùa với mọi người mãi. Người hướng dẫn nói trong làng này có nhà nấu rượu vang ngon nổi tiếng, ngồi uống trà mà mình đã ngửi thấy mùi rượu vang, mùi hoa quả nồng nàn rồi,  tìm vào mua cho chồng hai chai rượu đỏ, tự nhủ là đau chân cũng phải mang quà về  để bù lại những ngày chàng phải nuôi con và đi làm một mình cho vợ đi chơi.

Ngày mai về lại Antalya rồi.

Tạm biệt Kusadasi, thành phố mình yêu thích nhất trong 5 thành phố  đã đi. Nếu có thể sẽ lại đến nữa nhưng mà đi với cả nhà. Hẹn gặp lại Kusadasi!

Trên đường về lại Antalya bọn mình còn một di tích quan trọng nữa cần phải đến: đó là Aphrodisias – ngôi đền thờ nữ thần Sắc đẹp nổi tiếng này nằm trên một triền đồi còn rất nhiều di tích sót lại từ ngàn đời. Mình có hỏi người hướng dẫn viên là so với đền thờ vị nữ thần này ở Hylap và ở đây thì ngôi đền nào có trước? anh ta nói có lẽ ở Hylap được xây trước nhiều, vì ở trên đỉnh OLYMPIA đó tập trung cuộc sống của các vị thần trước nhất và đầy đủ nhất. Có phải cám ơn quả táo vàng mà nữ thần Bất hòa đã tung vào bàn tiệc của các nữ thần để các vị tranh nhau vương miện đẹp nhất không? cái đẹp thần tiên vĩnh cửu đã gây ra chiến trận thành Troa và đã để lại cho muôn đời sau trang sử thi anh hùng ca bất tử ILIAS và ODYSEE. Vừa đi mình vừa nhớ lại những câu chuyện thần thoại Hylap thú vị mà mình hay kể cho các con nghe khi chúng còn bé tí.

Đi một vòng quanh ngôi đền, hôm nay mình đã tự nhủ là đau chân cũng phải cố mà đi. Khu di tích dù đã đổ nát theo thời gian năm tháng nhưng những gì còn lại vẫn đủ để ghi nhận nơi đây là một tác phẩm kiến trúc kì vĩ. Có nhiều loài hoa vẫn nở đẹp rực rỡ trong nắng, toàn những loại hoa lạ mình không biết tên có loại giống mai vàng, chả lẽ có hoa mai nở mùa này và ở đây ư ? mình ngắt một cành oliu và một cành  hạt dẻ cười, mình muốn mang về chút kỉ niệm, chút hương thơm của cỏ cây hoa lá nơi đây. Xin chào nữ thần Sắc đẹp! Xin nữ thần hãy để cho nhân loại không có người phụ nữ nào xấu nhé!

Lại về lại nơi mình đã đến đầu tiên Antalya …

Thực ra nơi này mình đến để đi tiếp cho nên cả cuộc hành trình của mình thì điểm đến đầu tiên này lại là điểm mờ nhạt nhất. Hỏi người dẫn chương trình thì  nơi đây không có gì đặc biệt về văn hóa cũng không có bảo tàng lớn. Vậy là ngày mai lại đi tàu ngắm biển và ngắm những thác nước từ trên núi đổ xuống biển…

Cuối cùng vẫn là biển tiễn mình bằng  màu nước xanh thăm thẳm  của đại dương bao la… bằng nắng gió Địa trung hải đã nhuộm cho nước da mình một màu nâu rám khỏe khoắn…

Vậy là mình đã được đi trên ĐƯỜNG ĐẾN ĐỊA TRUNG HẢI .

NHỮNG CÂU CHUYỆN VỀ CHUYẾN ĐI

Sự thực là cả một chuyến đi không lúc nào ắng tiếng cười đùa vui vẻ của mọi thành viên, tất cả các chị em ai cũng vui vẻ và lịch sự lắm, trêu chọc nhau rồi lại quay sang chăm sóc nhau, từ các chị lớn tuổi như chị chủ nhiệm thì bọn mình còn chạy theo khướt từ chân đi miệng … quát. Chị Tố Vân đảm đang nhanh nhẹn và chu đáo với tất cả, chị Minh lúc nào cũng kể nhiều chuyện vui và đi khỏe  lắm, chị Ngô Hương thì là một phát hiện mới của mình dí dỏm và kiệm lời nhưng sức yếu. Nàng Nhung và chị Lê có lúc say xe lướt khướt nhưng lúc nào cũng quan tâm đến cái đầu gối đau của mình làm mình cảm động lắm, nàng Tuyết  đã làm cho mình thấy vui vẻ rất nhiều bằng những câu nói hài hước…

Các em Hoàn, Lành và Vân chèo suốt ngày chí chóe cãi nhau xung quanh “cái gia tài quí giá“ của em Lành là 6 gói mì tôm. Kể ra suốt ngày ăn cà tím và ớt nấu nồng nẫu và gà rán thì món mì tôm của em Lành xứng đáng là đặc sản quí trong những ngày này thật. Vô cùng tiếc là trong chuyến đi đảo Kos hai em Hoàn và Vân chèo không đi cùng được vì hai đứa đã „trót dại“ nghe theo một nhân viên sứ quán Thổ không làm visa sang Hylap. Tiếc thế! vậy mà có đứa mải chơi ở bờ biển đã rách tan cả một chiếc quần để đến chiều về cả hội thấy nó quấn một chiếc khăn „ thê thảm“ và buồn cười quá. Bù lại nó đã được đi Bodrum mà năm sau nó quyết đưa chồng con đi lại đấy. Cô em út của đoàn Hoàng Mai thì lần đầu được sổ lồng đi chơi xa với các chị, suốt ngay bay nhảy chụp ảnh không chán. Công em to nhất đấy vì khi về em có một gia tài là số lượng ảnh rất lớn cho các chị .

Sẽ không thể không kể đến hai người hùng là chàng lái xe DURAN hiền lành bẽn lẽn. Khổ thế chứ, đã hiền lại còn phải đi suốt ngày với các sư tử cái. Người cầm lái vĩ đại này đã đưa chúng mình trèo đèo leo núi suốt chặng đường dài khoảng 1500 km dọc bờ biển chênh vênh có lúc mình nhìn mà kinh hoảng . DURAN đã cầm nắm tính mạng của 16 chị em chúng mình trong 8 ngày và ngày nào cũng vui vẻ, cần mẫn đi đến nơi về đến chốn an toàn tuyệt đối. Cảm ơn DURAN nhiều lắm.

Người có giọng nói trầm ấm lôi cuốn là người hướng dẫn của đoàn mình – AYHAN. Cảm ơn anh AYHAN đã cho mình và các thành viên những kiến thức hiểu biết về một đất nước nghe tên thì quen thuộc nhưng lại xa lạ với mình về văn hóa và lịch sử, bất cứ lúc nào và bất cứ ở đâu mình hỏi gì đều được trả lời cặn kẽ và rành mạch. Mình ít tiếp xúc riêng với AYHAN nhưng mình có ấn tượng thật tốt về người hướng dẫn viên du lịch này. Cảm ơn AYHAN về những kiến thức mình đã thu nhận được.

Cuối cùng mình dành lời chân thành nhất cám ơn chị chủ nhiệm đã tổ chức chuyến đi bổ ích và vui sướng này. Mong rằng hàng năm bọn mình sẽ có dịp đi nữa.

CẢM ƠN TẤT CẢ !

Lại Thái Hưng